Sunday, August 30, 2009

Du lịch bụi: Brunei du ký

Đón “water taxi”.


Chiếc xe hơi lăn bánh chở tôi tiến vào thủ đô Bandar Seri Begawan của Brunei cũng là lúc tôi nhận được sự hiếu khách đầu tiên của người dân xứ này. Sau đó anh chàng chủ xe vốn là huấn luyện viên pencat- silat rất nhiệt tình tìm giúp khách sạn dù lúc đó đã hơn 12h đêm.



Đường phố Brunei lúc hơn 8h sáng.

Buổi sáng đầu tiên, tôi điểm tâm bằng một món xứ Bru, thật ra cũng khó tìm thấy món đặc trưng của xứ này, phần nhiều cũng là món ăn của người Hoa. Ngôi chợ ven sông cũng không khác biệt với chợ ở Việt Nam lắm ngoại trừ việc những người phụ nữ bán hàng luôn có chiếc khăn trùm đầu đặc trưng. Đường phố thưa thớt người đi, đa số là xe hơi.


Trong khu chợ ven sông.

Ven sông những chiếc “water taxi” đang sẵn sàng xuất bến để chở du khách đến khu làng nổi gần đó. Những người lái “taxi” có vẻ rất sành điệu và chắc là không bị ... bắn tốc độ nên phóng nhanh một cách đáng ngạc nhiên trên sông.

Khu làng nổi Kampung Ayer là một nơi không thể bỏ qua, cũng như cái tên gán ghép mỹ miều “Real Venice” của châu Á. Không phải là Venice chính hiệu “made in Italia” nên họ phải gắn thêm chữ Real cho thêm phần ấn tượng. Điều thú vị là có cả hệ thống nước máy, điện ra tận nơi. Con đường chính làm bằng các tấm gỗ ghép lắp trên cọc bê tông, thỉnh thoảng lại có một “con hẻm” rẽ nhánh vào một “biệt thự” nào đó. Sách du lịch bụi Lonely Planet mô tả khu này là “bạn có thể đi thẳng vào nhà bếp ai đó lúc nào không hay”.

Làng nổi Kampung Ayer.

Đi xuyên qua Kampung Ayer, tôi định hướng bằng ngọn chóp vàng của tòa “bảo tháp” Omar Ali Saifuddien Mosque – một trong những đền thờ Hồi giáo lớn nhất Brunei. Bỗng tôi giật mình vì tiếng cầu kinh cất lên vang dội khắp nơi trong thành phố. Mỗi ngày họ cầu kinh 5 lần từ sáng đến chiều tối. Mỗi lần cầu kinh thì tất cả các phương tiện truyền thanh truyền hình cũng đều phát lại lời cầu kinh. Giọng họ vi vút rất hay, có lẽ nếu các giáo sĩ này đi hát opera thì Pavarotti cũng phải lo lắng. Cả thành phố có khoảng 4 ngôi đền lớn nên đi đâu cũng nghe vang vọng tiếng kinh cầu.

Rời Begawan, tôi đi đến Bangar bằng tàu thủy để thăm Temburong, rừng quốc gia nổi tiếng của Brunei. Không hổ danh là “sleepy town”, thành phố này rất yên tĩnh và hiền hòa, khá hợp với tôi. Tại đây tôi thuê một bác tài lái xe chở dạo một vòng. Bác tài vốn là một cảnh sát cứu hỏa nhân lúc rảnh rỗi chạy kiếm thêm. Dù thu nhập họ không thấp. Một người công nhân lương trung bình đã là 1000 BND, khoảng 12 triệu đồng, sống được, với những trợ cấp rộng rãi khác của chính phủ về y tế, giáo dục. Vâng, mùa xuân của họ đến từ những giếng dầu. Một điều thú vị nữa là bác tài có 2 vợ, và luật Hồi giáo cho bác cưới … 2 vợ nữa. Tôi tự hỏi không biết có nên theo đạo Hồi không?!

Về lại Begawan, sáng ra tôi lang thang dạo mát khu làng nổi, sau khi đi hết lối mòn rậm rạp thì gặp một bức tường rào lớn chắn ngang, không muốn quay lui tôi dùng “bích hổ du tường” để vượt qua. Không ngờ gặp họa lớn. Đây chính là cung điện đang xây của nhà vua Brunei - Sultan.

Người làm vườn, vốn là một người Pakistan cho biết cung điện này cấm không cho người lạ vào. Sau một hồi giải thích năn nỉ ỉ ôi anh ta cũng đồng ý “bảo kê” dắt tôi ra cửa. Ông bảo vệ vặn hỏi tới lui, xem xét giấy tờ một hồi và cho biết hình ảnh tôi vượt rào đã bị lưu vào camera quay thường trực. Nếu bạn thấy “clip” cảnh tôi đang trèo rào cung điện hoàng gia Brunei trên Youtube thì cũng đừng ngạc nhiên.

Khi thoát ra khỏi cửa, tôi lập tức thi triển khinh công “lăng ba vi bộ” chạy càng xa lâu đài càng tốt vì biết đâu ông bảo vệ nghĩ lại bắt giữ tôi thì sao. Tôi nghiệm thấy lần nào lang thang đi bụi nước ngoài cũng gặp sự cố gì đó. Hình như “khủng hoảng du lịch” chính là điều thú vị và khó quên nhất trong những kỉ niệm trên đường lãng du của những người thích đi mây về gió như tôi. Ngoài ra tôi còn bị tịch thu mất con dao Thụy Sĩ đa năng khi lên máy bay vì để trong hành lý xách tay mà không để vào hành lý check-in (thật ra chỉ có cái balo, đâu có gì mà phải gửi...)

Cuối cùng tôi lại gặp may mắn khi Ignatius, một nhà báo kiêm chủ quán café Illy lại nhiệt tình chở tôi ra tận sân bay sau khi miễn phí tiền kem. Lần này là lần thứ ba người Bru cho tôi quá giang, và đều do họ chủ động giúp chứ tôi không hề nhờ vả (sau khi tôi hỏi đường). Tôi đoán có lẽ do xứ này quá nhỏ bé, chỉ có 300.000 dân nên ban đầu họ đều là họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp... quen biết lẫn nhau nên dễ dàng cho người khác đi quá giang, lâu dần thành thói quen và trở thành một nét văn hóa riêng. "Bí kíp": bạn qua đó cứ chịu khó hỏi đường nhiều vào, thế nào cũng có người cho đi quá giang :D

Tạm biệt xứ Brunei Darussalam bé nhỏ, giàu có, đắt đỏ với những người Hồi giáo thân thiện và dễ mến. Ngoài chuyến đi, tôi còn có một kỉ niệm Bru là nhành lan tìm được trong rừng. Giờ nó đã nở hoa được một đợt. Bạn có muốn xem thử hoa phong lan Brunei?
Sài Gòn, tháng 5, 2008

Friday, February 06, 2009

Du lịch bụi: Nhật kí hành trình SOLO ĐÔNG NAM Á - Lào Thái Myanmar



Đâu là sự khác biệt giữa các quốc gia Đông Nam Á?

Photo: SF

Lần này, cũng như hầu hết các lần đi du lịch bụi các nước Đông Nam Á khác, SF lại bắt đầu chuyến hành trình một mình đi 3 nước Lào - Thái - Myanmar và đi như một Tây balo thực thụ. Trải qua hơn 2 tuần lang thang một mình mới cảm nhận thấy cái tên Lonely Planet của quyển sách kinh điển cho dân du lịch bụi quá hay.

Năm rồi SF bận rộn không đi đầu được ngòai Brunei, năm nay ngay đầu năm ngòai việc bù một nước cho năm 2008 lại may mắn đạt chỉ tiêu đi 2 nước mỗi năm. Đồng thời Lào, Thái chính là hai nước du lịch lân cận quan trọng trong nhóm các nước mà khách du lịch nước ngòai thường đi liên thông trước hoặc sau khi đến VN: Lào, Campuchia, Thái Lan, Việt Nam.

Kết quả đem về là một hiểu biết khái quát về văn hóa và con người của 3 nước trên, nâng tổng số nước ĐNA SF đã đến lên 9, chỉ còn duy nhất một Indonesia để khám phá. Một số chiến lợi phẩm khác là 4 quyển sách cực hay mua ở Chiang Mai, Bangkok, và khỏang hơn 10 người bạn mới từ khắp các nước Âu, Á Mỹ cũng như 7 seri ảnh cho các thành phố Chiang Mai, Luang Prabang, Yangoon... Không hiểu sao SF rất có hứng thú trong việc tìm hiểu và phân tích khác biệt văn hóa giữa các nước, đặc biệt từ góc độ con người và kinh tế. Chắc sau này phải làm một công việc gì đó liên quan đến khía cạnh này quá.

Ngòai ra SF còn thử đặt phòng khách sạn trực tuyến trên 2 hệ thống đặt phòng lớn trên thế giới là world hotel link và hostelworld, hai đối tác tiềm năng của Skydoor trong thời gian sắp tới.

Lần này theo dự tính lượt đi sẽ đi đường bộ, chỉ lượt về từ Bangkok - Saigon và chiều Thái - Myanmar là đi đường không.

Lào
Nếu một ngày nào đó bạn gặp chuyện buồn trong cuộc sống: thất tình, thất nghiệp, bị lừa đảo... thì hãy đến Luang Prabang ở một tuần để tìm lại niềm tin vào cuộc sống.
1.000 kíp = 2.000đ
  • Ngày 1: đi sleeping bus của Sinh Cafe từ SG ra Huế mất một ngày đêm
  • Ngày 2:
    • Đi bus ra Quảng Trị, từ Quảng Trị ra cửa khẩu Lao Bảo đi Savanakhet, từ Savanakhet đi Viêng Chăn tất cả mất thêm một ngày đêm nữa. Xem như SF trải qua 48 tiếng liền trên xe bus, quá ỏai và cũng không có thời gian đi xe. Đành phải bỏ bớt một số lộ trình đường bộ để book vé máy bay chặng Lào - Chiang Mai, Chiang Mai - Bangkok.
    • Ngồi cạnh một bác người Thái gốc Việt khỏang 70 tuổi đang về TL sau khi ở VN một tháng. Đã 50 năm rồi bác mới về lại VN. Bác này quê gốc ở đâu Hà Tây, gia đình di cư sang Lào tìm kế sinh nhai rồi sang Thái.
    • Đến Viêng Chăn lúc 1h30 sáng. Đi tìm phòng trên tuk tuk với 3 cô sinh viên người Ireland, Israel. Trời rất lạnh mà SF chỉ có quần short và áo thun.
    • Đang mùa cao điểm nên phải đi mãi 3,4 con phố mới có được một khách sạn còn phòng.
  • Ngày 3
    • Ở Viêng Chăn, thuê một chiếc xe đạp với giá 10.000kíp (20.000đ) và đi dạo quanh thủ đô Lào. Gặp khó khăn trong việc tìm đường đi vì tên đường ở các nhà mặt tiền toàn chữ Lào loằng ngoằng, chỉ đến mỗi giao lộ mới có bảng tên đường.
    • Thăm Patuxay, Pha That Luang.
    • Nói chung cũng như thủ đô Phnom Penh của Campuchia và Manila của Phi, Viêng Chăn cũng chán òm và chả có gì hay ho.
    • Đặt phòng Luang Prabang trên Internet qua website của World Hotel Link.
  • Ngày 4
    • Đi xe bus liên tỉnh đến Luang Prabang mất 11 giờ. Các bác tài xe búyt Lào là những lái xe giỏi nhất Đông Nam Á, đường ban đêm tối thui, đi trên những trườn núi ngoằn ngòeo mà họ cứ phóng vèo vèo. Đường lại hẹp chỉ đủ một làn xe, may mà không kiss phải chiếc xe nào ở phía ngược lại.
    • Đến Luang Prabang lúc 10h 30 đêm. Lần này đã thủ thế nên có sẵn phòng ở Vanvisa Guesthouse. Định cho anh chàng người Tây Ban Nha đi chung tuktuk share phòng nhưng phòng chỉ có 1 giường. Anh ta lại túc tắc đi khắp nơi tìm phòng. Sau mới biết anh ta nhất định tìm phòng giá 40.000 kip (80.000đ) và đi 1 giờ 30 phút đến 12h đêm để tìm được phòng giá đó. Tay balo rất hay ở tính kỉ luật và kiên trì với plan đã định, và thông thường họ đi du lịch rất dài ngày hàng tháng, hàng năm nên gần như bắt buộc phải tìm phòng giá bèo nhất (nhưng đặc biệt phòng lại luôn ở khu trung tâm thành phố).
  • Ngày 5
    • Ăn sáng tại Vanvisa, thử món bánh chuối của Lào
    • Tám chuyện với một nhà điêu khắc người Bỉ khỏang 60 tuổi cũng đang ăn sáng. Ông này đi du lịch với bạn gái người Latvia, khỏang ... 50 tuổi. Ms Latvia làm ở ủy ban châu Âu EC và là cố vấn nghiên cứu cho chính phủ Latvia, một số dự án của chính phủ Trung Quốc. Bình thường họ mỗi người một nơi và tâm tình với nhau qua Skype.
    • Gặp Jason - Project Manager , quản lý các website của Toyota Mỹ. Anh chàng này sống ở Los Angeles và đang thưởng thức chuyến du lịch 3 tháng đi ĐNÁ, Bắc Mỹ vì được Toyota ... sa thải sau khủng hoảng kinh tế. Vẻ mặt anh ta rất ỉu xìu và không aggressive kiểu ngừơi Mỹ tí nào, thật tội. SF dụ dỗ anh ta sang VN làm việc, anh ta bảo sẽ cân nhắc.
    • Đi bộ dạo khắp các đừờng phố Luang Prabang, khu trung tâm khá bé nhỏ nên thậm chí không cần xe đạp.
    • Dạo chợ đêm Luang Prabang, mở từ 5h chiều mỗi ngày. Đây có lẽ là thiên đường mua sắm cho các chị em mê shopping. Hàng hóa nhiều, đẹp, giá rẻ, người bán hiền hòa thân thiện và rất dễ mến.
    • Đặt phòng Chiang Mai tại hostelworld.com
  • Ngày 6
    • Dậy sớm lúc 5h30 để đi xem các nhà sư khất thực.
    • Book thử một tour đi Pak Ouk Cave và thác Tat Kuang Si giá 120.000 kíp. Cuối cùng phát hiện ra chả có tour nào, họ chỉ dẫn khách đăng kí đến bến tàu đi ra động rồi mua vé, hoặc có một xe chở khách đến thác nước.
    • Hang động và thác nước chán òm vì không có gì đặc sắc hơn ở VN.
    • Tối lại đi dạo chợ dù không mua sắm gì mấy. Lại gặp lại anh chàng Xavi người TBN và các cô sinh viên Israel, Ireland dù mỗi người mỗi ngả từ khi ở Viêng Chăn, Lào quả là thật nhỏ bé và Luang Prabang lại bé nhỏ hơn. Sau đó lại gặp anh chàng Xavi mấy lần nữa.
    • Phát hiện ra Mrs Vandara chủ Vanvisa Guesthouse là một đầu bếp nổi tiếng ở Lào với một số đầu sách dạy nấu ăn, khóa dạy nấu ăn cho người nước ngòai. Ngòai ra Vanvisa là còn trưng bày rất nhiều sản phẩm dệt truyền thống do chính nhân viên của Vanvisa đồng thời cũng là những người thợ dệt làm. Mrs Vandara vui vẻ khuyến mãi không tính tiền giặt ủi dù tính tiền chắc cũng 30.000 kip.


Thái



Điểm hội tụ của dân du lịch khắp nơi trên thế giới.
1 USD = 34,4 bath

  • Ngày 1
    • Đến Chiang Mai lúc 4h chiều. Đi xe kiểu xe lam về downtown. Bác tài biết đến VN vì VN vừa vô địch bóng đá ĐNA và hạ bệ Thái Lan.
    • Đi bộ dạo một vòng Chiang Mai, nơi đây quả là một thành phố thú vị, vừa hiện đại vừa cổ kính (với rất nhiều tháp cổ kiểu tháp chàm ở khắp nơi xen kẽ với các cao ốc), vừa yên bình lại có những khu rất sôi động và đông đúc cho du khách nước ngòai.
  • Ngày 2
    • Thuê một chiếc xe đạp đi dạo quanh. Con gái Thái quả là rất đẹp, da trắng, mũi cao, dáng thanh. Không hiểu sao dân nước nhiệt đới lại có da trắng như kiểu dân châu Âu. Chắc kiếp sau SF đầu thai làm người Thái quá!
    • Thăm Chiang Mai Art & Culture Hall. Thành phố này xưa kia gọi là Lanna và là một vương quốc riêng. Sau này các vị công chúa hoàng tử cưới hỏi lẫn nhau nên cuối cùng gom lại thành Thái Lan ngày nay.
    • Tám chuyện với ms Nick, một chủ hiệu sách gần chợ Thanin.
    • Đi xem Muay Thái, có đến 7 - 8 trận đấu với các cặp từ con nít 12 tuổi đến thanh niên, phụ nữ, người Thái, người Canađa đấu với nhau.
  • Ngày 3
    • Dạo một vòng ăn các món Thái, SF thường hay tìm các quán ăn địa phương đông khách, các quán này món ăn vừa ngon và đậm chất địa phương không pha tạp, lại vừa giá rẻ hơn các quán người nước ngòai hay ăn.
    • Thử món matxa Thái, quả là khỏe cả người sau một tuần mỏi mệt với xe búyt, xe đạp, đi bộ khắp nơi.
  • Ngày 4
    • Bay đến Bangkok, trên chuyến bay gặp Noy, một cô người Thái nhưng gốc Hoa, nhà ở Chiang Mai làm việc ở Singapore. Quả là 3 trong 1.
    • Đến Bangkok lúc 12h đêm tại đường Khao San, đường này kiểu như Phạm Ngũ Lão ở SG. Lần này đến nước nào cũng 11, 12h đêm và đến lần đầu tiên, nhưng đã rút ra được một số quy luật nên SF vẫn tìm được phòng ngay trung tâm. Bắt chước kiểu Tâybalo như anh chàng Tây Ban Nha, SF tìm được phòng với giá không thể bèo hơn (150 bath = 5 USD) sau 30 phút đi lòng vòng vì guesthouse nào cũng trưng biển FULL. Phòng chỉ có một giừờng đệm, một gối, một mắc áo, 2 cái đèn. May mắn là phòng có 2 cửa số và garden view (khá xa xỉ vì loại phòng hostel thường không có cửa sổ).
    • Sáng ra đi tuk tuk dạo vòng quanh khắp nơi. Có một điểm nổi tiếng cũng ở gần đó mà ai cũng nên đến là Grand Palace, tuy nhiên SF chưa đến vì không muốn mặc quần.... (dài) để được vào.
  • Ngày 5
    • Đi thăm ĐH Thammasat và ĐH Chulalongkorn , hai trường ĐH nổi tiếng và lâu đời nhất của Thái Lan. Các em sinh viên của Thammasat quả là rất xinh! Trương Chula thì khá giống trường ĐH Bách Khoa của SF với một sân bóng đá ngay giữa trường. Điểm khác biệt nhỏ là nó to gấp 5,6 lần trường BK và đẹp hơn nhiều :)) Cựu thủ tướng Thaksin từng học ở trường này.
    • Buổi trưa dạo quanh và nghỉ tại một công viên gần cầu Rama VIII, SF thử nằm ngủ trên ghế xem sao, thế là 5 phút sau đã có một chú cảnh sát đến gọi dậy mà không cần đồng hồ báo thức.
    • Tối đi dạo một vòng, mua mấy que thức ăn tặng 3 người bạn Nhật đang làm nghệ sĩ đường phố kiếm tiền tiếp tục du lịch. Có một anh chàng chơi ghi ta, một chơi trống rất lãng tử. Hai tên này một vác ghi ta, một vác một cái trống khá lớn đi du lịch khắp nơi, tình cờ gặp nhau tại Bangkok ráp lại thành một ban nhạc đường phố.
    • Nói chung cảm giác ở Thái rất dễ chịu: mọi người thân thiện, món ăn ngon, nhiều thứ hay ho, giá cả mềm, thảo nào rất nhiều người thích đi Thái nhiều lần. Dân Tây balo ở Khao San Road thì khỏi nói, họ ở đó như ở nhà, lúc nào cũng đông nườm nượp.
Myanmar


Nơi bạn sẽ gặp những người đàn ông giống như ... bà ngoại của bạn. Họ ăn trầu bỏm bẻm suốt ngày và mặc váy.


  • Ngày 1:
    • Tiếp tục lên máy bay AirAsia bay sang Myanmar. AirAsia là một hãng hàng không giá rẻ của Malaysia mới mở gần đây nhưng quản lý rất bài bản, phát triển thương hiệu cực tốt, chắc chắn AirAsia sẽ là hãng hàng không số một châu Á và hơn thế nữa. Chiến dịch Thái Lan Sorry AirAsia đóng góp 100.000 vé miễn phí.
    • Đến Myanmar điều đầu tiên bạn nên nhớ là đừng đổi tiền ở sân bay. Thật lạ lùng, đổi 1 USD ở đây chỉ được 450 kyats, nhưng thực tế đổi ở Yangoon tỉ giá từ 1000 - 1100 kyats.
    • Khó khăn thứ hai ở Myanmar là món ăn, các món này nhìn đen đen bẩn bẩn và gia vị khó ăn. Chịu khó đi lòng vòng cũng có một vài nhà hàng có món Nhật, Thái, Hoa.
    • Nhìn chung Myanmar khá lạc hậu, hậu quả của một chính quyền đóng cửa với thế giới bên ngòai. Gmail và Yahoo mail cũng bị cấm truy cập tại đây.
  • Ngày 2
    • Đi thăm chùa Shwedagon, nơi không thể bỏ qua nếu đến Myanmar. Chùa này có cả thang máy. Vé vào chùa 5USD cho người nước ngòai!!!
    • Dạo chợ trời buổi chiều, mua được vài món đồ chơi thú vị, trong đó có một cái đèn pin năng lượng sạch: chỉ cần bóp bằng tay 1 phút nó sẽ sáng trong vòng 1h đồng hồ.
    • Lên cao ốc Sakura Tower để ngắm Yangoon từ nơi cao nhất trong thành phố.
  • Ngày 3
    • Đến Kyaiktiyo thăm Golden Rock. Lúc checkin vào nhà trọ Sea Sar gặp hai anh chàng người Anh: Wayne Rooney và Batistuta cũng đang làm thủ tục. Súyt nữa còn có cơ hội chơi bóng với hai danh thủ này...
    • Tưởng nơi đây xa nơi đô thị ồn ào, không ngờ ở đây còn ầm ĩ hơn, có một lễ hội dân tộc ngay gần đó, họ hát hò nhảy múa lên đồng suốt cả ngày. Thì ra là lễ hội quyên góp, mọi người tùy ý cho tiền vào mũ người nhảy múa. Quyên góp là một nét văn hóa ở đây. Khi đi xe ở dừng ở từng chặng sẽ có người cầm một chậu tiền ra đứng lóc xóc để nhận tiền. Tiền thu được chắc dùng đóng góp cho nhà chùa.
  • Ngày 4
    • Lên xe tải đi lên Golden Rock, không ngờ gặp được Barack Obama cũng đi cùng với 4 người bạn. Thế là SF tham gia vào nhóm của họ luôn. Lại có dịp biết thêm về văn hóa và con người Myanmar thông qua chính người dân địa phương ở đây.
  • Ngày 5
    • Ở lại đây nghỉ dưỡng và có một không gian cũng như thời gian trống để suy nghĩ mọi thứ... Đúng là lâu lâu phải trốn đến một nơi nào đó hoàn toàn cách biệt với thế giới bề bộn và sự vụ hàng ngày mới có thể có không gian suy nghĩ những việc quan trọng. Gần SG có chỗ nà
      o như thế không nhỉ???
  • Ngày 6
    • Dù có đi bốn phương trời, rồi cũng về lại Sài Gòn... vì hết tiền.



Seri ảnh

Du  lịch bụi Lào


Du  lịch bụi Thái

Du  lịch bụi Myanmar

Saturday, August 25, 2007

Du lịch bụi: Trải nghiệm Philippines




Manila ngày bão
Tôi đến Manila một chiều mưa, mưa dầm dề. Mưa thì rả rích, đường xá thì ẩm ướt lép nhép. May mà tôi đem toàn quần short nên đi lại khá thoải mái. Lần này tôi đi đến Phi cũng một mình. Đó là nhờ lần trước định đi Cam với một người bạn nhưng sau đó vì bạn tôi bận việc không đi được nên tôi quyết định đi luôn. Sau đó phát hiện ra đi một mình rất thú vị, chủ động và có thời gian nói chuyện với người bản xứ, khám phá thêm đủ thứ bất ngờ nên lần này tôi cứ việc đi thẳng mà không rủ rê ai khác. Nói chung ở đời mà, chuyện gì không phải phụ thuộc vào người khác bao giờ cũng thoải mái hơn. Chỉ cần có một quyển Lone Planet và cái lưỡi còn trong miệng là đủ.

Quảng cáo Mango ở ngoại ô Manila

Cảm giác chung của tôi về Manila là một thành phố chật chội, đông đúc và có vẻ hơi bẩn thỉu. Thành phố trung tâm như Makati thì có hiện đại sạch đẹp hơn nhưng tôi vẫn thấy ngột ngạt và không thông thoáng. Các chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh có mặt khắp nơi. McDonald thì rải rác còn các nhà hàng địa phương như Jollibee và Chowking thì đi đâu cũng thấy, ngay cả ở các tỉnh gần Manila cũng vậy. Ăn ở mấy chỗ này khá rẻ chỉ khoảng 80 – 200 peso (2-4 USD) là no nê. Dân Phi rất ưa chuộng Jollibee đến nỗi lúc đặt món phải xếp hàng và chuyện ăn chung bàn với người khác cũng không hiếm. Mãi tới lúc đi sang tỉnh khác tôi mới phát hiện ra món kem ở Jollibee rất ngon, không biết ở VN món này có ngon vậy không, mọi người thử xem sao.
Tình hình an ninh ở Philipines dạo này cũng bất ổn, mới vừa có bom nổ trên xe buýt ở Mindanao (một đảo đẹp và nổi tiếng của Phi) nên ra vào các trung tâm thương mại hay các building đều phải qua kiểm tra an ninh và được vuốt eo một cái. Bảo vệ và an ninh các nơi đều đeo súng ngắn súng dài, tuy vậy súng của họ nhìn có vẻ cũ kỹ không biết có đạn và có xài được không :D Tôi rất tò mò và muốn biết rất nhiều thứ, nhưng chuyện này thì không muốn thử “dù chỉ một lần”.
Chạy trốn khỏi Manila – tiến về phía Nam
Xong việc và cũng chán ngấy với không khí chật chội đông đúc của Manila tôi quyết định di tản sang các tỉnh đồng quê lân cận. Lên phía Bắc của Manila thì nghe nói đang bị lũ lụt hoành hành, thế là tôi lên xe bus đi về hướng Nam. Trong lúc chờ xe tôi có dịp nói chuyện với Lorenzo, một kỹ thuật viên điện tử đang làm việc trong một nhà máy sản xuất linh kiện bán dẫn. Lorenzo trông khá ngầu nhưng lúc nói chuyện thì lại có vẻ hiền và khá thân thiện. Lorenzo đang nhăm nhe xin việc ở Sing. Lorenzo bảo “tao không muốn waste time tại đây”. Nếu được nhận làm ở Sing anh ta sẽ có mức lương cao gấp 4 lần lương ở Phi. Chưa kịp hỏi xem mức lương trung bình ở Phi là bao nhiêu!!
Đến Los Banos tôi ở trong một resort có cái tên rất cảm xúc là City of Springs bên bờ một cái hồ nho nhỏ. Cảnh ở Los Banos chỉ có một núi Maliking và một hồ, ban đầu tôi định tham gia tour leo núi do trường ĐH Univ of the Philippines Los Banos tổ chức do đọc trên Lonely Planet thấy khá hấp dẫn nhưng hơi oải do mấy bữa trước đi lại quá nhiều nên chỉ nghỉ lại rồi sáng mai đi tiếp. Suốt buổi chiều và tối chỉ việc nằm khểnh ngay bờ hồ nghỉ ngơi thư giãn và đọc sách. Lúc này cảm giác thật là tuyệt vời, đúng là “nothing to care”! Đi một mình thú vị vậy đó (mặc dù cũng có lúc thoáng xuất hiện một vài gram cô đơn).
Ngắm cảnh & đọc sách bên hồ ở Los Banos


Giá mà tôi bị bắt cóc
Đến Phi mà không thăm mấy cái núi lửa thì thật đáng tiếc, vì thế tôi tiếp tục di chuyển về San Pablo, một địa điểm có tới 7 cái hồ được tạo thành do núi lửa – volcanic lakes. Đi thăm được 2 cái thì thấy chả có gì đặc biệt vì nó chỉ là những cái hồ xấu xí mà không thấy được sự liên quan đến núi lửa. Tuy nhiên dọc đường tôi lại tiếp tục thấy sự thân thiện của người Phi, có lẽ trong các nước Đông Nam Á người Phi là dân tộc thân thiện nhất. Có một bác chủ quán nước ven đường thậm chí còn mời tôi ăn cơm trưa. Dĩ nhiên là tôi đồng ý ngay. Đơn giản vì tôi rất hay tò mò và phương châm du lịch của tôi là “do what the locals do”, và trong mấy nước mà tôi có dịp đi đến rất may mắn tôi đều có dịp tham gia những hoạt động đặc trưng của người địa phương như dự lễ trà đạo ở Nhật, tham gia đám cưới vàng ở Malaysia hay thậm chí nhậu với cảnh sát Campuchia ở Siem Riep.
Tiếp tục chuyện ăn cơm, vì vùng này khá vắng vẻ nên gần đó chẳng có quán ăn nào. Bữa cơm tuy chỉ có cơm nguội và một món cá kho giống cá cơm, tuy đạm bạc nhưng tôi ăn rất ngon, với tôi quan trọng nhất là thiện chí người khác đối với mình chứ không phải thứ họ cho mình quý giá hay không. Bác này và mấy người tôi gặp ở ngoài Manila khi nghe tôi nói đi một mình đều có vẻ rất ngạc nhiên và hỏi lại xem tôi có bạn nào ở Phi không. Khi nghe tôi nói không có bạn bè gì ở đây thì họ lại lo lắng dùm tôi và dặn dò đủ thứ vì sợ tôi bị bắt cóc hoặc cướp giật. Có vài người cho tôi s
ố điện thoại và dặn tôi nếu có gì khó khăn thì gọi điện thoại cho họ. Trước đó còn có tới 3 cô dẫn tôi đi tìm phòng khách sạn nữa. Ngoài ra trong lúc hỏi đường còn có một cô bé cực kỳ dễ thương còn vô tư nắm tay tôi đi một đoạn để chỉ đường nữa chứ. Cảm xúc dạt dào, có nên lấy vợ người Phi không ta?!
Thiếu nữ San Pablo
Ở Manila thì đường xá đông đúc và an ninh có vẻ khá hơn, còn ở mấy tỉnh vùng ven chắc có nhiều chuyện đã xảy ra nên họ mới nói vậy. Tôi thì cũng muốn xem cảm giác bị bắt cóc thế nào, lúc đó tôi sẽ xử lý ra sao và liệu có thể thuyết phục bọn khủng bố thả tôi ra mà không phải trả tiền chuộc hay không. Nhưng để bị bắt cóc không dễ chút nào! Tuy nhiên vào ngày cuối cùng tôi cũng được phân nửa ý muốn, phải ở lại Phi một ngày và thực sự là phải xử lý sự cố “xuyên quốc gia” và chờ “tiền chuộc” đến mới có thể về VN được. Muốn biết sự thể thế nào, xem hồi sau sẽ rõ.

Em đẹp trai hông?

Thăm núi lửa và “hồ trong hồ”
Rời San Pablo, đón jeepney đi Tanauan và từ Tanauan tôi tiếp tục đi tiếp đến Talisay trên sườn núi và nằm trên đường đi đến Tagaytay một vùng nằm trên cao và được Lonely Planet mô tả là “cool, clean, gorgeous, relaxing và oxygenated”, nghe có vẻ giống giống Đà Lạt hay Sapa. Tới đây tôi tấp vào Gloria de Castro’s một nhà nghỉ ngay bên bờ hồ, cũng từ “chỉ điểm” của Lonely Planet. Đây cũng thất vọng đầu tiên và duy nhất của tôi về Lonely Planet (còn lại mọi thứ LP nói đều rất chính xác và đúng trong hầu hết mọi trường hợp về ăn uống, khách sạn, đi lại… ở vài nước mà tôi đã có dịp kiểm chứng). Bàn ở ngoài thì ruồi bay vi vu, giá thuyền ra đảo thì tăng 150% còn giá ăn thì tăng gấp 3,4 lần so với những gì trong LP bản mới nhất 2006 nói và giá cả ở những vùng khác nói chung. Sau khi tôi phàn nàn thì Ronald – anh chàng quản lý với một thái độ rất “customer-oriented” đã lập tức giảm giá cho tôi bằng giá LP nói với lý do tôi “come alone” và giá thức ăn cũng được giảm 1/3. Đồng thời Ronald còn dặn dò tôi “don’t tell the truth” với ông chủ. Đây hẳn là một phi vụ làm ăn riêng của tay quản lý và những nhân viên khác.
Lúc tôi đến nhà nghỉ vắng tanh, dường như chỉ có một mình tôi. Hơi hoang mang không biết đây có phải là một “hắc điếm” không nữa, và vùng này thì lại trên núi tuy có nhà cửa phố xá nhưng khá vắng vẻ. Tối đến khi tôi vừa đi ra ngoài định ăn tối thì Romex, người lái thuyền kiêm đầu bếp ngay lập tức ở đâu nhảy ra hỏi tôi: “Mày có ăn tối không?”. Romex khoảng hơn 40, da đen thui, miệng chỉ còn một hai cái răng cửa, mặt mày bặm trợn. Nhớ lại mấy con ruồi bay lượn rất “bình yên” và giá cả của thức ăn là tôi khó có thể ăn tối ở đây. Tuy nhiên tôi cũng hơi “khó xử” với thái độ của Romex nên đành “câu giờ” và bảo tôi chưa thấy đói nên đi dạo một chút. Nhờ vậy nên tôi có dịp ăn mấy món ăn bình dân của người địa phương. Đủ các món nướng xâu chuỗi chấm một món nước chấm chua chua ngọt ngọt, uhmm, giờ nhớ lại vẫn thèm. Ăn xong thì đường núi tối thui nên tôi vội vàng về nhà nghỉ, rút vào phòng “cố thủ” chờ cho đến lúc trời sáng.


Cảnh hồ Taal lớn

Thử làm Don Kihote
Sáng ra đi thuyền tôi mới ngạc nhiên vì cái giá Ronald giành cho tôi là quá hời, chỉ một mình tôi một thuyền mà bình thường có thể chở hơn mười người. Thuyền sang đảo Taal có núi lửa Taal. Tại đây tôi có dịp cưỡi ngựa lên và xuống núi, và tôi có cả “mã phu” riêng dắt ngựa cho mình nữa. Cứ như là Don Kihote với anh chàng Xantro vậy.
Cưỡi ngựa lên và xuống núi cảm giác không dễ chịu chút nào, lúc nào cũng như mình có thể bị hất văng xuống sườn núi. Mà đường đi thì cheo leo, có lúc con ngựa đi lọt thỏm vào cái rãnh sâu 40 cm ngang chỉ rộng hơn mình ngựa một chút. Tuy cảm giác là vậy, nhưng tôi nghĩ đã có dịch vụ này thì cũng khó mà ngã khỏi lưng ngựa được nên mặc kệ cảm giác đó. Đi ngựa điều khó chịu thứ hai là con ngựa cứ chạy lóc cóc xóc lên xóc xuống nên điều quan trọng là nó nhảy Tango thì mình cũng phải Tango, còn nó Valse hay Slow thì mình cũng phải nhẹ nhàng nhún nhảy theo nhịp với nó mới đồng bộ và không bị ê ẩm toàn thân. Dù đã biết thế nhưng tôi vẫn rời Taal với một cảm giác thỏa mãn do phong cảnh rất độc đáo ở đây và một cái mông bị tổn thương do yên ngựa khá cứng và tôi nhịp chưa đủ đồng bộ với con ngựa. Ngoài ra lúc ngựa xuống núi, nó cứ mắt nhắm mắt mở đi theo đường mòn ngoằn ngoèo nên tôi cũng “thấu hiểu” thế nào là câu tục ngữ “ngựa quen đường cũ”.


Trên lưng ngựa
Cảnh ở Taal thì có má»™t hòn đảo nằm trong hồ, trên hồ có má»™t ngọn núi và đỉnh núi lại có má»™t cái hồ nằm rất sâu ở trong lòng núi. Vì thế nó còn được ví von như bá»™ những con búp bê Nga Matreshka con này nằm trong con kia. Trong lòng hồ còn có những váng dung nham đỏ nổi lềnh bềnh. Trên sườn núi thì vài chá»— nghi ngút khói do những vùng đất quÃ
¡ nóng dư địa cá»§a núi lá»­a còn sót lại. Giá mà Ä‘i xuống bÆ¡i trong cái hồ này thì thú biết mấy. Thế là đã thỏa mãn, lúc quay vào tôi còn có dịp thá»­ lái thuyền nữa, sau má»™t lúc nói chuyện người lái thuyền có vẻ cÅ©ng không đến ná»—i dữ dằn.

Hồ núi lửa Taal




Hơi nóng từ lòng đất



Dung nham núi lửa?




Xuống núi tìm “chân kinh”

Lúc trở về lại Manila để chuẩn bị về VN tôi không còn “kế hoạch” ăn chơi nào nữa mà chỉ ghé nhà sách National Book Store ở Ayala Center. Sách ở đây đa số là tiếng Anh và có rất nhiều thứ VN không có nhiều như tạp chí đủ loại của Anh Mỹ, và một tủ sách Havard Business Review riêng to tướng nữa. Một số loại sách đang được bán giảm giá từ 20 – 40 % nên sách ở Phi vốn đã rẻ hơn ở Vn nay còn rẻ hơn. Hay ho nhất là những sách tôi muốn tìm như sách về E-commerce … lại không có ở những kệ bán nguyên giá mà toàn nằm ở những khu giảm giá. (Và quyển sách hay nhất mua được lại là một quyển sách cũ mua từ ngày thứ hai đến Phi với giá chỉ 5 USD). Sẵn tiện khuân luôn một lúc mười mấy quyển sách và tạp chí, lúc ra sân bay cân riêng balo sách được hơn 10kg. Lúc sau gặp sự cố phải kẹt lại ở Manila một ngày và phải đi ra đi vào phi trường không biết bao nhiêu lần mới thấy được thế nào là “gánh nặng của tri thức” ;-( . Tối về vai nhức ê ẩm. Vậy chứ lúc cuối chuẩn bị boarding vẫn vét hết tiền mua một mớ tạp chí Fortune, Wall Street Journal, USA Today để nghiên kíu bọn Mỹ thêm… Đám này vừa mới xuất bản và vừa rẻ hơn nửa giá ở VN, đúng là tội dân VN mình, đã nghèo rồi mà mua tri thức phải đắt tiền gấp đôi người ta, bởi thế nghèo cứ nghèo hoài.


Thiếu nữ Manila
Vào nhà sách còn có một cái hay nữa là gặp rất nhiều cô gái Phi xinh đẹp ;) À quên chuyện này chưa kể, con gái Phi khá đẹp và dễ thương (chắc gần bằng con gái VN), đặc biệt gặp nhiều ở các building và trung tâm thương mại lớn. Ra khỏi nhà sách tôi đứng vẫy taxi, vẫy vài lần chả thấy chiếc nào dừng lại. Hỏi lại mới biết tôi bị hớ. Do cái hàng chờ taxi gần đó dài quá nên tôi nhìn chả biết đó là hàng đợi taxi.
Chờ taxi trong “tuyệt vọng”
Thêm một trải nghiệm đáng nhớ: chờ taxi đến 2 tiếng đồng hồ. (Sau vụ đi taxi thì coi như tôi đã thử nghiệm hầu hết các phương tiện chuyên chở ở Phi như: jeepney, bus, MRT-train, boat, horse, taxi và dĩ nhiên không thể thiếu món đi bộ, đúng là 7 môn phối hợp). Đúng ra tôi đã bỏ đi để kiếm một cách nào khác nhanh hơn rồi, nhưng vì đã lỡ xếp hàng một lúc và cũng muốn thử xem cảm giác chờ taxi ở Manila thế nào nên cứ xếp hàng tới cùng. Đồng thời cũng có dịp tán dóc tìm hiểu thêm về Phi với một cô nàng đứng trước. Sanjeh khá xinh xắn và ăn mặc có vẻ thời trang, cô làm dịch vụ khách hàng cho một call center của một công ty du lịch. Trông Sanjeh có vẻ là một nhân viên văn phòng chững chạc, vậy mà hỏi ra mới biết cô bé này mới chỉ 19 tuổi và đã đi làm được gần 2 năm. Sanjeh cũng lăm le sang Sing làm việc như anh chàng Lorenzo tôi gặp trên đường đi Los Banos vậy.
Lúc kiếm được taxi cũng đã hơn 10h đêm, chạy lòng vòng tìm khách sạn đến 10h30 vẫn chưa có phòng vì con đường cần tìm không hiểu sao lại ít người biết. Lúc đầu vì chưa biết thế nào nên tôi còn đi trước ngày có việc một ngày, còn giờ cũng đã có “vài ngày kinh nghiệm” nên cũng chả cảm thấy lo lắng gì, cứ đi tìm rồi sẽ thấy. Quả là thấy thì hơn cả mong đợi, căn phòng rộng mênh mông, gấp 4 lần căn phòng khách sạn đầu tiên và có cả một cái “city view” nho nhỏ mà giá lại thấp hơn.
Sáng hôm sau đổi tiền tôi còn có dịp đóng góp tiền “Xây dựng nhà thờ Hồi giáo” nữa :P dù chỉ có … 4 peso, sau này lỡ có bị Bin Laden bắt cóc cũng còn có lý do đưa ra để được nương tay.
Mắc kẹt tại Ninoy Aquino Airport
Một trục trặc bất ngờ xảy ra khi tôi đến sân bay nên tôi không thể bay về VN được và còn cần phải có thêm một số tiền nữa. Trước đó còn ít tiền peso tôi đã xài hết một cách “hoàn hảo”. Thẻ tín dụng thì tôi toàn dùng trên mạng hoặc mua hàng ở các shop có máy đọc thẻ nên chẳng khi nào dùng để rút tiền mặt (rút tiền mặt bằng thẻ này phí đến 4%). Vì thế nên số PIN của thẻ cũng không có luôn. Tiền mặt dự trù là dư nhưng do cảm hứng sách nên có bao nhiêu tiền tôi đã lôi ra mua hết rồi.
Chuyến bay của tôi đã cất cánh, chỉ còn tôi ở lại không một đồng xu dính túi và cái balo nặng trịch và không một ai q
uen biết ở Manila. Làm gì bây giờ ??????? Ngồi loay hoay suy nghĩ một loạt các giải pháp. Cuối cùng cũng may là còn cái điện thoại đã roaming.
Sau khi thử hàng loạt giải pháp kể cả tìm lại số PIN từ ngân hàng không xong thì tôi đã tìm ra được “lực lượng đặc nhiệm” để “giải cứu” tôi. Bắt đầu từ bà chị họ của tôi, thông qua một số lượng người “không đếm xuể”, cuối cùng cũng đã có một người Phi điện về Manila dặn vợ mang tiền ra cho tôi mượn. Sau gần 3h đồng hồ chờ đợi “mỏi mòn” tôi đã được một người không quen biết (cả tôi và bà chị tôi) đem "tiền chuộc" đến "giải cứu". Nói chung người Phi khá nhiệt tình và có vẻ có bản tính giúp đỡ người khác. Trừ một số người ở Ninoy Aquinoy Airport, mà lúc sau tôi suy đoán có lẽ do họ cũng được độc quyền như VNA nên mới thế (boarding gate thay đổi mà cũng chẳng ai thông báo). Còn bà chị họ của tôi - là sư mẫu của 2 nhóc Bambi & Angie mà tôi hay post hình lên - ôi bà chị tôi có lẽ là bà chị tốt bụng và lo lắng cho em út nhất thế giới mà tôi biết. Vì ngoài việc sốt ruột lo cho tôi, sau đó chị tôi còn phải mua quà tặng mấy nhân vật liên quan mà không một lời ca cẩm oán thán tôi đã gây ra "hậu họa".
Tối đó tôi có thêm một trải nghiệm nữa là ngủ tại phi trường. Ngủ ngay tại restaurant mở 24h trong sân bay. Càng về khuya nhà hàng càng lạnh, tôi càng ngủ một cách rất có kỷ luật: cứ 30p thức dậy một lần và chạy vào…toalet để đứng đó một lúc cho ấm người rồi quay ra ngủ tiếp. Tuy là lạnh nhưng xem ra lần này cũng chả ăn thua gì so với những dịp mà tôi đã trải qua: một lần tôi phải mặc áo mưa ngủ ở rừng Nam Cát Tiên. Lần kinh khủng nhất là trên đỉnh Langbian không ai ngủ được vì quá lạnh.



Thành phố trên mây
Cuối cùng thì cũng đã về đến VN, trong khi đi xe ôm về nhà tôi vẫn còn một dịp khám phá tiếp: bác tài là một người có đến 8 năm kinh nghiệm …ở tù sau một vụ ẩu đả băng nhóm. Nghe kể chuyện trong tù rất hấp dẫn, không khác gì trong tiểu thuyết :)) .





Tự họa: Dung nhan "tàn tạ" của tôi sau chuyến đi


Nói chung đi đâu thì đi, về đến nhà vẫn sung sướng nhất. Vậy là năm nay tôi đã hoàn tất mục tiêu khiêm tốn: mỗi năm đi thăm thú ít nhất 2 nước.

Thursday, June 07, 2007

Du lịch bụi: Bánh tráng & gỏi cá trích - Đà Nẵng

Monday, March 19, 2007

Du lịch bụi: Phu Quoc - Green and White photo report




Phu Quoc is one of the most beautiful islands in Vietnam and perhaps in Asia or ...
In recent time, some of foreign investors have invested in Phu Quoc about 2 - 3 billion dollars or more. This unique island is well-known not only in Vietnam but also the world for some of its specialities: beach, fish soup, pepper, curly dog and pearl.
From Ho Chi Minh we can come Phu Quoc by two ways: air or sea. It costs 1.060.000 VND by Vietnam Airlines or few hunred thousands if you choose to go by hydrofoil (tàu cánh ngầm) from Rach Gia - Kien Giang.A flexible to travel there is motobike - xe o^m. It's cost about 100 - 150k VND per day (around 10 USD). If u already know a xe om driver there you can book for him in advance and he will take care you from the air port when u arrive - to - leave. I rented from two brothers last week and if u want to try: Quoc 0918344601 - Sang(younger one) 0918361288.

Vietnam - Phu Quoc - Ham Ninh fish port
Photo: Phu Quoc - Hàm Ninh Fish Port


Phu Quoc: Buying Ghe - a kind of crab
Photo: Phu Quoc, Buying 'Ghẹ' - a kind of crab


Coi - a dish from sea
Photo: Coi - a dish from sea has been grilling on coal fire

Shadow of sea - Bóng biển (Star Beach, Bãi Sao)
Photo: Shadow of sea - Bóng biển (Star Beach, Bãi Sao)


Star Beach - Bãi Sao, one of the most beautiful beach of PQ
Photo: Star Beach - Bãi Sao, one of the most beautiful beaches of PQ

Photo: One hole, one ocean - Dã Tràng se cát biển Đông


Photo: A British profesional photographer is taking a close up on pepper, he's working for a travel magazine based on New York.

Foreigners at sea beach



Photo: Green & White

Photo: A dry corner

Photo: Huge tank to make fish soup

Sunbath at Long Beach
Photo: Sunbath at Long Beach

Photo: Phu Quoc White sand, green coconut

For more sleepingfool's photos, pls visit: Phu Quoc

Which sleepingfool's photo do u like best - Bạn thích nhất tấm ảnh nào của sleepingfool?




Hàm Ninh Fish Port

2


Shadow of sea

9


Tree on Star Beach

1


One hole, one ocean - Dã Tràng se cát biển Đông

4


Green & White

3


A dry corner

1


White sand, green coconut

2


None of all aboves

1


Còi

2


Buying Ghẹ

0




Sign in to vote

Friday, July 14, 2006

Du lịch bụi: Quang cao ngoai troi o Sing-Malay





Quảng cáo trên các phương tiện công cộng ở Sing có vẻ tự do hơn ở VN nhiều. Các xe taxi, bus đủ thứ màu sắc và hình ảnh. Ngòai ra thỉnh thỏang cũng bắt gặp một số quảng cáo trên các building. Bạn có thể xem một số hình về chủ đề này trên shared photos - OutdoorAd http://picasaweb.google.com/sleepingfool/SingMalayOutdoorAds

Wednesday, July 12, 2006

Du lịch bụi: Một thoáng Malaysia




- Hình trên là một con đường gần biên giới Malaysia và Singapore. Tuy ở vùng sâu vùng xa nhưng nhìn cũng khá hiện đại.

Malaysia tuy chưa phát triển như Sing nhưng cũng chạy trước VN quá xa. Maylaysia hiện nay có dân số khoảng 23 triệu người, GDP bình quân đầu người 9000USD (VN khỏang 650USD). Xe hơi được dùng phổ biến ở Malay từ những thập niên 70. Tiếng Anh thì lũ nhóc nói như tiếng mẹ đẻ Bahasa. Con gái Malay nhìn y như con gái VN, khá đẹp và duyên dáng, chỉ có điều là...đen hơn. Ở đó có vẻ cái gì cũng to hơn ở VN, nam giới cao to hơn, các loại cây trái như khế, đậu phộng...cũng to hơn!! Đi qua đi lại vài nước thấy người VN thông minh không kém ai, chỉ tội khôn...ranh và nghèo ;)

Xem hình tại Malaysia photos


Bài liên quan:


Monday, July 10, 2006

Du lịch bụi Singapore: Tắm với sư tử




Ấn tượng đầu tiên của tôi khi đến Sing là con đường dài rợp bóng cây xanh từ sân bay Changi về trung tâm thành phố. Tiếc là ko có tấm hình nào của con đường này. Ấn tượng thứ hai là người Sing làm du lịch cực kì chuyên nghiệp và đồng bộ. Đồng bộ từ cấp quốc gia cho đến những người bán hàng ở các shop nhỏ.

Tấm hình này là lúc đi thăm
Merlion Park, nơi có chú sư tử biểu tượng lớn nhất Sing. Tuy nhiên xui xẻo lại đúng lúc họ đang sửa sang nó. Thế là "Execuse me, while i take a shower", không thể có câu thông báo nào hay hơn!!!




Xem hình tại Singapore's photos

Friday, May 12, 2006

Du lịch bụi: Phu nu Nhat co dep k?




Mot co gai Nhat dang gioi thieu chiec Legend o Narita Airport (Japan). Ban thay the nao?


Nguoi dep hay Xe dep?




Nguoi dep

4


Xe dep

20




Sign in to vote

sleepingfool@gmail.com